TRI ÂN HÀNH TRÌNH CỐNG HIẾN CỦA ĐỒNG CHÍ TRIỆU THỊ HỒNG – PHÓ BÍ THƯ CHI BỘ, PHÓ HIỆU TRƯỞNG NHÀ TRƯỜNG

Lượt xem:

Đọc bài viết

Sáng nay 20/7/2026 tại phòng Hội đồng Trường THCS Thượng Kiệm đã tổ chức buổi gặp mặt và tri ân đồng chí Triệu Thị Hồng – Phó Bí thư Chi bộ, Phó Hiệu trưởng nhà trường được nghỉ hưu theo chế độ

Về dự buổi gặp mặt thân mật này có bà Trần Thị Huyền, Đảng ủy viên, Trưởng phòng Văn hóa – Xã hội xã Phát Diệm, cô giáo Nguyễn Thị Bích Hòa, Nguyên Bí thư Chi bộ, Nguyên Hiệu trưởng nhà trường, Ông Phan Văn Trường Trưởng ban đại diện Hội Cha mẹ học sinh cùng các thành viên trong Ban và đông đủ cán bộ quản lý, giáo viên, nhân viên và đại diện các em học sinh của Nhà trường. Trong không khí ấm áp của ngày gặp mặt tập thể cán bộ giáo viên nhân viên, các bậc phụ huynh và các em học sinh rất xúc động khi được tri ân lại hành trình cống hiến của đồng chí Triệu Thị Hồng – Phó Bí thư Chi bộ, Phó Hiệu trưởng nhà trường:

 

Kính thưa quý vị!

Có một câu nói mà tôi rất tâm đắc: “Điều đẹp nhất của một đời người không phải là mình đã đi được bao xa, mà là trên hành trình ấy, mình đã để lại điều gì cho những người ở lại.”

Hôm nay, trong buổi gặp mặt ấm áp đầy nghĩa tình này, khi Chị Hồng chính thức khép lại hành trình hơn ba mươi lăm năm gắn bó với sự nghiệp giáo dục để bước sang một chặng đường mới của cuộc đời, tôi tin rằng trong lòng mỗi chúng ta đều có chung một cảm xúc: vừa vui, vừa lưu luyến.

Vui vì sau biết bao năm tháng tận tụy, Chị đã hoàn thành thật trọn vẹn sứ mệnh của một nhà giáo, một người cán bộ quản lý; để từ hôm nay, chị có thể dành nhiều thời gian hơn cho chính mình, cho gia đình, cho những người thân yêu đã lặng lẽ chờ đợi Chị sau mỗi ngày làm việc.

Nhưng cũng lưu luyến, bởi từ ngày mai, ngôi trường này sẽ thiếu đi một dáng người quen thuộc; thiếu ánh đèn còn sáng trong phòng làm việc khi mọi người đã ra về; thiếu bước chân tất bật mỗi sáng sớm trên hành lang; thiếu một người Chị mà chúng tôi vẫn luôn tin cậy mỗi khi đứng trước những công việc khó khăn.

Có những cuộc chia tay để khép lại một hành trình. Nhưng cũng có những cuộc chia tay để lại một khoảng trống trong trái tim những người ở lại. Với chúng tôi, hôm nay là một cuộc chia tay như thế.

Kính thưa quý vị!

Ba mươi lăm năm trước, tháng 12 năm 1991, cô giáo trẻ Triệu Thị Hồng bước lên bục giảng của Trường THCS Văn Hải với hành trang chỉ có tri thức, lòng yêu nghề và khát vọng cống hiến. Có lẽ ngày ấy, Chị cũng chưa từng nghĩ rằng mình sẽ dành trọn tuổi thanh xuân cho giáo dục. Nhưng, nghề giáo vốn có một điều rất lạ. Khi đã thực sự yêu nghề, người ta không còn đếm những năm tháng đã đi qua. Người ta chỉ lặng lẽ sống với nó. Lặng lẽ cống hiến. Lặng lẽ hy sinh. Và lặng lẽ hạnh phúc. Ba năm ở Trường THCS Văn Hải là những viên gạch đầu tiên đặt nền móng cho một hành trình dài. Để rồi từ tháng 01 năm 1994, Chị về công tác tại Trường THCS Yên Lộc. Gần ba mươi năm sau đó là gần ba mươi năm Chị lớn lên cùng mái trường Trường THCS Yên Lộc. Từ một giáo viên đứng lớp đến Bí thư Chi đoàn, Tổng phụ trách Đội, Tổ trưởng chuyên môn, Ủy viên Ban Chấp hành Công đoàn, Chủ tịch Công đoàn, Phó Hiệu trưởng, Phó Bí thư Chi bộ.

Những chức danh ấy nối tiếp nhau không phải như những nấc thang của vị trí, mà là minh chứng cho một hành trình của sự tin tưởng. Bởi, người ta chỉ giao việc lớn cho người luôn biết đặt việc chung lên trước việc riêng. Nhìn lại chặng đường ấy, điều đáng quý nhất không phải là Chị đã giữ bao nhiêu chức vụ. Mà là ở bất cứ cương vị nào, Chị cũng đều sống trọn với trách nhiệm. Có người làm việc vì nhiệm vụ còn Chị, Chị làm việc bằng lương tâm. Có người hoàn thành công việc còn Chị , Chị hoàn thành bằng tất cả sự tận tụy. Đó là điều khiến đồng nghiệp kính trọng chị trong suốt bao năm qua.

Tháng 11 năm 2021, Chị được điều động về công tác tại Trường THCS Thượng Kiệm với cương vị Phó Hiệu trưởng nhà trường. Từ tháng 01 năm 2022 đến nay, Chị được tín nhiệm giữ cương vị Phó Bí thư Chi bộ, Phó Hiệu trưởng nhà trường. Mặc dù thời gian công tác không quá dài nhưng Chị đã nhanh chóng hòa mình vào tập thể, mang theo bề dày kinh nghiệm quản lý, sự tận tâm và tinh thần trách nhiệm để cùng Ban Giám hiệu, lãnh đạo nhà trường vượt qua nhiều khó khăn, tiếp tục giữ vững và nâng cao chất lượng giáo dục. Đối với Chị, công việc chưa bao giờ chỉ là trách nhiệm mà còn là niềm tâm huyết. Mỗi kế hoạch chuyên môn, mỗi hoạt động giáo dục, mỗi phong trào của nhà trường đều có sự hiện diện của Chị bằng tất cả sự chu đáo, cẩn trọng và hết lòng. Chị luôn kiên trì với tinh thần đổi mới giáo dục, luôn lắng nghe, chia sẻ, động viên đồng nghiệp; sẵn sàng giúp đỡ giáo viên trẻ trưởng thành trong chuyên môn cũng như trong cuộc sống. Trong mắt đồng nghiệp, Chị Hồng là người lãnh đạo hiền hậu, gần gũi, chân thành và giàu lòng nhân ái. Chị không chỉ được kính trọng bởi năng lực quản lý mà còn được yêu quý bởi cách ứng xử giản dị, chân tình và luôn đặt lợi ích tập thể lên trên hết. Sự điềm tĩnh, bao dung và tận tụy của Chị đã góp phần xây dựng một tập thể đoàn kết, gắn bó, tạo nên nhiều thành tích đáng tự hào của nhà trường trong những năm qua.

Năm năm… Có lẽ có người sẽ nói năm năm là ngắn. Nhưng với chúng tôi, năm năm ấy đủ để Chị trở thành một phần ký ức tốt đẹp của ngôi trường này. Tôi may mắn được đồng hành cùng Chị trong suốt quãng thời gian ấy. Và có lẽ, điều tôi học được ở Chị nhiều nhất không chỉ là cách quản lý. Mà là cách sống với công việc. Chị chưa bao giờ nói mình vất vả. Nhưng chúng tôi đều nhìn thấy. Chị chưa bao giờ kể mình đã hy sinh điều gì. Nhưng ai cũng hiểu. Có những buổi sáng, khi sân trường còn thưa người, phòng làm việc của Chị đã sáng đèn. Có những buổi chiều, khi tiếng trống tan trường đã lặng từ lâu, giáo viên, học sinh đã về hết, căn phòng ấy vẫn còn ánh sáng. Nếu ai hỏi chúng tôi điều gì là hình ảnh quen thuộc nhất về Chị Hồng, thì đó chính là… “Người đến trường sớm nhất. Và cũng là người về nhà muộn nhất”. Đó không còn là thói quen. Đó là trách nhiệm đã trở thành một phần cuộc sống của Chị.

Có những điều không một bản thành tích nào ghi lại. Nhưng đồng nghiệp sẽ nhớ mãi. Đó là Hội thi giáo viên dạy giỏi, Hội thi giáo viên chủ nhiệm giỏi. Khi giáo viên mang theo bao lo lắng về cuộc thi. Thì Chị mang theo tất cả những lo lắng ấy về phần mình. Tôi đã nhiều lần chứng kiến những đêm gần mười hai giờ. Có hôm đã sang ngày mới. Chị vẫn ngồi sửa từng câu chữ. Chỉnh từng hình thức trình bày. Góp ý từng hoạt động. Có những giáo án được chị đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. Không phải vì Chị cầu toàn. Mà bởi Chị luôn mong giáo viên của mình bước vào hội thi với sự tự tin nhất. Chị vẫn thường nói với tôi: “Thành công của giáo viên cũng chính là thành công của nhà trường.” Có lẽ vì suy nghĩ ấy mà Chị chưa bao giờ tiếc thời gian dành cho đồng nghiệp.

Điều tôi khâm phục nhất ở Chị không phải là Chị làm được bao nhiêu việc. Mà là Chị luôn đi trước mọi việc. Việc khó…Chị nhận. Việc mới… Chị tìm hiểu. Việc gấp… Chị làm trước. Có cảm giác như Chị luôn sợ tập thể phải chậm vì mình. Chính tinh thần ấy đã lan tỏa tới rất nhiều giáo viên trong nhà trường.

Năm 2023. Xã Thượng Kiệm hoàn thành mục tiêu xây dựng nông thôn mới kiểu mẫu. Đó là niềm vui của cả địa phương. Nhưng ít ai biết rằng, phía sau những tập hồ sơ hoàn chỉnh là biết bao ngày Chị cùng đồng nghiệp rà từng tiêu chí, đối chiếu từng minh chứng, sửa từng số liệu. Những trang giấy tưởng chừng vô tri ấy lại chứa biết bao công sức. Có những hôm gần hết giờ. Lại phát hiện một nội dung cần bổ sung. Thế là Chị ở lại. Làm xong mới về. Không ai bảo Chị phải như thế. Nhưng Chị chưa bao giờ cho phép mình làm dở một công việc.

Có lẽ công việc mà người làm giáo dục lo lắng nhất, ngại nhất là phổ cập giáo dục vì số liệu thực tế và phầm mềm nhiều khi không khớp nhau, chỉ sai một li là đi cả một dặm, nhiều khi cả tập thể căng mình vẫn không tìm ra được lỗi với số liệu lên đến hàng chục nghìn người, thế nhưng bằng sự tận tụy, sự thông minh nhạy bén và kinh nghiệm đúc rút nhiều năm Chị vẫn bình tĩnh tìm ra bằng được lỗi đó để chỉnh sửa và hướng dẫn cho đồng nghiệp.

Năm 2024. Trường THCS Thượng Kiệm vinh dự được Thủ tướng Chính phủ tặng Bằng khen. Đó là niềm tự hào lớn lao của tập thể. Trong niềm tự hào ấy, chúng tôi luôn biết có bóng dáng của Chị. Bóng dáng của một người âm thầm đứng phía sau rất nhiều thành công. Nhưng…Điều khiến chúng tôi xúc động nhất lại không nằm ở những thành tích. Mà là những điều Chị đã đánh đổi. Đánh đổi bằng thời gian. Đánh đổi bằng những ngày nghỉ. Đánh đổi bằng những buổi tối đáng lẽ được quây quần cùng gia đình. Có lẽ, nhiều bữa cơm trong gia đình Chị đã nguội đi vì người mẹ, người vợ còn ở trường. Có lẽ, nhiều lần con cháu mong bà về sớm nhưng rồi lại ngủ trước khi bà trở về nhà. Có lẽ, đã có những dịp lễ, những ngày Tết, những cuộc vui gia đình sum họp mà Chị chỉ kịp góp mặt khi mọi người đã gần tan cuộc. Không phải vì Chị quên gia đình. Mà bởi chị luôn mang trong lòng một chữ “trách nhiệm” quá lớn. Có người hỏi: “Chị làm nhiều như vậy để làm gì?” Nhưng Chị chỉ mỉm cười. Bởi với Chị, công việc chưa xong thì lòng chưa yên.

Hôm nay, tôi cũng muốn dành một lời tri ân đặc biệt đến gia đình Chị. Xin cảm ơn người bạn đời của Chị đã âm thầm làm hậu phương suốt mấy chục năm. Xin cảm ơn các con, các cháu của Chị đã lớn lên trong sự yêu thương nhưng cũng là trong sự chờ đợi. Chờ mẹ. Chờ bà. Chờ những bữa cơm đủ người. Chờ những cuộc đoàn viên không còn vội vã.

Nếu hôm nay chúng tôi có một Chị Hồng tận tụy với nghề đến như vậy… Thì chính gia đình chị là những người đã hy sinh cùng Chị. Sự hy sinh ấy không được ghi trong bất kỳ tấm bằng khen nào. Nhưng luôn được chúng tôi khắc ghi bằng lòng biết ơn sâu sắc.

Chị Hồng kính mến!

Người ta thường ví nghề giáo là nghề chèo đò. Nhưng em lại nghĩ…

Chị không chỉ chèo một chuyến đò. Chị đã góp phần bồi đắp cả một bến sông. Nơi ấy có biết bao thế hệ học trò đã trưởng thành. Có biết bao đồng nghiệp đã lớn lên trong nghề. Có biết bao thành tích của nhà trường được xây dựng bằng sự tận tụy của chị và tập thể. Ba mươi lăm năm… Một hành trình đủ dài để một mái đầu xanh điểm bạc. Đủ dài để những học trò năm nào hôm nay cũng đã trở thành cha thành mẹ. Đủ dài để một cô giáo trẻ ngày nào trở thành người chị lớn của biết bao thế hệ giáo viên. Và hôm nay… Hành trình ấy của Chị đã về đích. Một cái đích thật đẹp. Thật bình yên. Không phải vì Chị đã hết việc để làm. Mà vì Chị đã hoàn thành trọn vẹn những điều mình cần làm. Từ ngày mai, Chị sẽ không còn phải vội vàng đến trường từ sáng sớm. Không còn những đêm thức cùng hồ sơ, giáo án. Không còn những lần gác lại bữa cơm gia đình vì công việc. Từ ngày mai, Chị sẽ được sống nhiều hơn cho những người thân yêu. Được thong thả ngắm một buổi sáng. Được nghe tiếng cười của con cháu nhiều hơn. Được bù đắp những tháng năm mà nghề giáo đã mượn của gia đình Chị. Đó là phần thưởng đẹp nhất sau một hành trình cống hiến.

Thay mặt tập thể cán bộ, giáo viên, nhân viên và các em học sinh Trường THCS Thượng Kiệm, em xin được nói với Chị một điều mà có lẽ tất cả chúng em đều muốn nói: Cảm ơn chị! Cảm ơn vì ba mươi lăm năm tận tụy với nghề. Cảm ơn vì những tháng năm đã dành trọn thanh xuân cho học trò, cho đồng nghiệp, cho mái trường. Cảm ơn vì đã dạy chúng em rằng, giá trị của một nhà giáo không chỉ nằm ở những bài giảng, mà còn nằm ở cách người ấy sống, cách người ấy yêu nghề và yêu con người. Ngày mai, chị sẽ rời phòng làm việc quen thuộc. Nhưng Chị sẽ không bao giờ rời khỏi ký ức của chúng em. Bởi có những người nghỉ hưu khỏi công việc… Nhưng không bao giờ nghỉ hưu trong lòng đồng nghiệp.

Xin kính chúc Chị và gia đình luôn mạnh khỏe, bình an, hạnh phúc. Chúc Chị bước vào chặng đường mới bằng tất cả niềm vui và tận hưởng những tháng ngày an nhiên mà mình xứng đáng có được của một người đã sống trọn vẹn với nghề, trọn vẹn với người và trọn vẹn với chính mình. Những dấu chân Chị để lại trên hành trình giáo dục sẽ còn mãi trong ký ức của của chúng em, trong sự trưởng thành của các thế hệ học sinh và trong truyền thống của Trường THCS Thượng Kiệm.

Xin kính chúc Chị thật nhiều sức khỏe!